Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012
Nhật'story - P12
PHẦN 12
Khát. Cơn
khát như cháy họng, như đã đốt khô toàn bộ cơ thể Nhật. Miệng y khô khốc. Ý
nghĩ đầu tiên do cơn khát đánh thức Nhật là nước. Sự cồn cào của cơ thể đòi hỏi
được bổ sung nước lấp đầy toàn bộ ý nhiệm, Nhật vùng dậy với ý nghĩ đó thì bỗng
‘’oạch …’’,
y ngã lăn xuống đất. Cơ
thể đã không tuân theo sự chỉ huy của não bộ. Nhật bàng hoàng thấy chân tay mềm
nhũn và đầu thì nặng như đeo đá. Sự lộn xộn nhảy nhót trong đầu ‘’ Tại sao mình
lại ngã ?‘’, ‘’ Tại sao mình lại yếu thế ?‘’… Sự trì trệ của đầu óc
song hành với hành động bám vào thành giường để cố đứng lên làm y thoạt đầu
không nhận ra mảnh vải dra giường trắng muốt này ở đâu ra, chỉ có sự mơ hồ thoảng
hoặc lướt qua trong ý niệm về 1 sự khác lạ mà thôi, rồi lại lấp đầy với ý nghĩ
về cú ngã và trên hết, là cơn khát cháy cổ cháy họng đang dày vò y. Đập vào mắt
Nhật trong cơn loạng quoạng không vững là mấy chai Lavie trên cái bedside table
(tủ đầu giường), nước chảy thành vũng rỏ dòng ngoằn nghèo xuống phía dưới. Lại
1 sự thoảng hoặc nữa lướt qua, nhưng cơn khát với ý muốn khốc liệt về chai
Lavie đã chiếm lĩnh hoàn toàn đầu óc Nhật. ‘’ Rắc, tách…’’, chai nước đã đổ vào họng y như thể toàn bộ cơ thể Nhật
là 1 cái sa mạc vậy.
Chưa đủ,
chai thứ 2 làm tiếp phận sự của nó. Đã thấy khá hơn, Nhật đặt chai nước xuống,
nó đổ kềnh xuống sàn, chảy ra lênh láng chỗ còn sót lại. Nhìn theo chai nước,
lúc này Nhật mới nhận ra, y không ở nhà mình. Nhật nhìn quanh và giật mình khi
trên giường là 1 hình thù người đang nằm quay vào trong, mớ tóc có những ngọn
xoăn xoắn nâu sáng lẫn với nâu tối đang xõa ra trên nền vải trắng. Đưa mắt lướt
quanh 1 vòng, Nhật nhận ra mình đang ở trong 1 khách sạn hay nhà nghỉ nào đó. Đúng
lúc đó thì 1 cơn nghẹn dâng lên cổ họng, 1 sự khó chịu không thể tả nổi đột ngột
nổi lên, Nhật lao vội vào toilet, chưa kịp đến cái lavabo thì cứ như từ trong
cơ thể có 1 cái bơm thụt vậy, mồm miệng há hốc và 1 dòng vật chất phun ra từ cổ
họng như người ta bơm nước tưới kênh nội đồng. Ban đầu còn là những gì còn sót
lại trong dạ dày, còn sau đó thì là nước, nước từ mấy chai Lavie mà y uống lúc
nãy. Thanh âm thoát ra từ họng Nhật cứ như y bị người ta cầm dao chọc tiết vậy,
nó ò è và gằn rú trong nỗ lực tống thoát ra ngoài những gì còn tồn dư trong dạ
dày. Nước mắt nước mũi giàn dụa, Nhật bám tay vào thành lavabo mà thở hổn hển
sau cơn co thắt của sự nỗ lực của luồng trào ngược… Nhật ngẩng ngắm cái hình
thù hiện lên đối diện của tấm gương phản chiếu. Một cặp mắt dại đờ và đỏ hoe
đang ướt sượt nhìn y với mớ tóc rối bù, gương mặt vẫn cương nghị với cái cằm
vuông và đôi lông mày hơi xếch nhưng thanh và có hình lưỡi mác, nhưng sự xanh
xao và mệt mỏi thì không che dấu được qua cặp môi đang mở to để hút hấp dưỡng
khí vào qua phổi, đã xanh xanh mờ hàm quai nón với râu cằm và chạy vòng mép
trên 1 hàng nữa, làm cho vẻ mệt mỏi càng tăng thêm phần hốc hác.
Trận rượu tẩy
trần đêm qua là 1 cơn thác lũ của Vodka, của Whisky, của Cognac, của vang trắng
vang đỏ, và cả của beer nữa. Không đếm được những chai đã mở, kể cả khi cả lũ
kéo nhau đến 1 cái bar đêm để chơi tiếp phần 2. Chỉ biết rượu rót vào những ly,
tiếng đá chạm lanh canh vào thành ly chưa kịp toát hơi lạnh, chưa kịp thưởng thức
vẻ đẹp sóng sánh, đầy quyến rũ màu hổ phách của những thứ rượu đắt tiền được định
giá theo năm ngâm trong các thùng gỗ sồi, được ủ từ những cánh đồng nho xa tít
tắt đâu đó bên trời Âu, mà càng ngâm lâu thì hơi men càng thơm dịu, chất cồn
càng đằm thắm chứ không sốc bộc như những thứ rượu quê nấu vụng, khi nấu không
mở vung nhiều nên chất andehit không được xử lý hydro lưu cữu làm váng óc những
ai không quen. Ban đầu với vang trắng và hải sản, sau là vang đỏ với thịt bò Úc
làm tái, thứ vang chát mà khi uống vào không nên nuốt ngay, mà phải ngâm nó
trong miệng 1 lúc để cảm nhận hết các vị chát lạnh đang tỏa ra tràn khắp trong
khoang miệng, rồi mới nuốt xuống, khi đó mới cảm thấy hết các vị ngon của nó và
hiểu rằng, tại sao nó thích hợp với các món thịt đỏ.
Đó là do Nhật
đề nghị bọn kia uống như thế. Chúng nó chiều Nhật chứ lũ phàm phu tục tử đến uống
vang lạnh ngâm xô đá còn thi nhau cho đá vào các ly chân cao, uống vang mà cứ hô
trăm phần trăm này thì đúng là thực bất tri kỳ vị, thì chúng nó hiểu cái gì
đâu. Người ta làm cái ly chân cao để uống vang, là khi cầm cái ly thì cầm vào
cái phần chân đó, sẽ không bị hơi tay làm nóng và hỏng vị vang lạnh, và người
ta uống vang từng ngụm nhỏ để thưởng thức cái vị rượu, cái hương rượu làm từ
các loại nho của các xứ ôn đới. Nhưng các ông xăm trổ đầy mình đầu cạo trọc lốc
thì chơi kiểu bộ đội, ‘’ xõa ‘’ hết mình, uống vang theo đúng
cung cách xúc phạm rượu. Khi Nhật giải thích về cách uống thì chúng nó nghe,
nhưng nghe là vì không tiện không nghe, chứ sau đó, với sự ồn ào của đám quen
trò xô bồ, thì chúng nó bỏ ngoài tai hết và lôi ngay rượu Tây ra để uống. Men
đã bốc thì trời bằng vung hết. Cognac vốn chỉ dùng uống chơi sau khi dùng cơm,
với cái ly khum miệng để khi đưa lên uống, vòng tròn chiếc ly sẽ úp quanh và chụp
đúng gần mũi, thì sự cảm nhận mùi thơm của thứ rượu hảo hạng cực phẩm sẽ được
người uống cảm nhận rõ rệt, và chỉ rót vừa ngụm, gọi là tráng đáy ly, để vừa
không quá lượng mà cảm nhận cả vị giác lẫn khứu giác của sự thưởng thức. Nhưng
các ông trời con thì rót ồng ộc như trâu đái vào ly, giành quyền rót rượu của
các PG, đầy đến lưng rồi gào lên những tiếng gào ‘’ Trăm phần trăm, trăm phần
trăm…’’
Nhật sau
lúc ban đầu, cũng không còn có thể tự chủ được nữa, cũng đành ‘’ xúc phạm rượu ‘’ với lũ xã hội này, đành
‘’ ở bầu thì tròn mà ở ống thì dài ‘’ vậy, rượu đến là uống… Người ta uống nhiều
thì đầu nặng chân nhẹ, nhưng Nhật thì đầu óc lại nhẹ tênh, bước chân như phiêu
bồng, vẻ mặt trắng trẻo càng uống càng trắng, vẻ hào sảng ngút trời như giục
giã thêm cái sự nâng ly uống cạn của đám giang hồ, chất hảo hán tỏa tung trên
những cử chỉ, những lời nói, những tuyên ngôn đậm chất anh chị nghĩa khí…..
Nhật thấy cần
tắm, y thèm khát sự tỉnh táo vào lúc này, vì cái sự suy ngẫm đã lại trở về
trong con người y, thúc giục y trong sự mệt nhọc của thể xác sau cơn phá sức
đêm qua của rượu. Lúc này Nhật mới nhận ra y còn mặc nguyên quần áo mà ngủ,
cũng không còn nhớ mình đã về đây bằng cách nào nữa... Dòng nước lạnh xối thẳng
xuống đầu làm Nhật căng cứng người trong cơn tự vệ bản năng chống lại cái buốt
tê đang xối xả những tia quất như châm vào đầu tóc, da thịt. Nhật đã mở hết cỡ
vòi hoa sen. Dòng nước lạnh buốt đã làm đúng tác dụng, sự tỉnh táo đã trở lại
phần nào trong con người Nhật, y chỉ còn thấy trong gương sự đọng lại của đêm
qua là cặp mắt vẫn còn đỏ ké trong sự vằn lên của các tia máu nhỏ ly ty.
Nhật ra
bàn, châm 1 điếu thuốc rồi khẽ mở cánh cửa sổ, nhìn xuống đường. Sáng sớm Đông,
vẫn còn sự bảng lảng của các màn sương giăng nhẹ, mỏng như 1 sự mơ hồ vương vất
trên các vòm lá, phía dưới con đường. Tiếng tý tách nhẹ nhàng của những hạt mưa
đêm vẫn còn rơi rớt nơi sáng sớm này. Khí lạnh ùa vào mặt, cảm giác tê tê ập ùa
đến như hơi gió của 1 cú đánh trực diện, làm Nhật theo phản xạ hơi nheo mắt và
nghiêng đầu, nhưng lập tức nhận ra, đó chỉ là sự tác động của thời tiết. Y lặng
ngắm đường phố qua khung cửa sớm, tiếng động thảng hoặc vọng lên từ những người
đi tập thể dục, những người có công có việc sớm gấp, thi thoảng xen lẫn tiếng ù
ì xa lẳng vọng lại, thanh âm của xe cơ giới. Nhật cố nhớ lại những gì đã xảy ra
đêm qua, kiểm đếm những lời nói cử chỉ của mình. Trong cái thực tại này, y lờ mờ
hiểu 1 điều, rất có thể rằng từ nay, y sẽ trở thành 1 thành viên, hay 1 bộ phận
nào đó trong cái cỗ máy đầy phức tạp của nghĩa khí giang hồ, của lọc lừa xảo
trá bán đứng lẫn nhau, của những trò bất chấp thủ đoạn để triệt hạ lẫn nhau, để
tranh số tranh má, để đạp lên thằng khác mà củng cố địa vị hay tranh giành sự ảnh
hưởng với giang hồ, qua đó mà mở rộng địa bàn hoạt động hay sẽ là sự dính líu với
những sự ma mãnh của sự quay vòng đồng tiền trong xã hội, 1 liên minh giữa những
trí thức được đào tạo đàng hoàng trên giảng đường của các trường thuộc ngành kinh
tế với giới xã hội trong sự bàn tính
quay vòng đồng tiền, hay là buôn tiền trong sự luồn lách các kẽ hở pháp luật của
liên minh ma quái…
Phức tạp và
mâu thuẫn. Các sự đối chọi lẫn nhau về thân phận, về mưu sinh trong cái tổng thể
không dễ định dạng này, để mà xác định cho mình 1 chỗ đứng trong cái nhìn mờ mịt
về tương lai. Sẽ rất dễ dàng, nếu y vứt nó sang 1 bên để xách xe ra đầu làng, chợ
quê gần nhà hay loanh quanh khu xóm trọ bán thôn quê bán thành thị, để mà làm 1
anh xe ôm quèn, hài lòng với những cuốc xe của các bà đi chợ sẽ cò kè từng giá,
hay chở thuê cho ai đó ở cái khu vực không thể gọi là giàu có của chốn thị
thành, 1 chiếc tivi cũ, 1 cái tủ lạnh đến tuổi hưu hay là những bao đựng đá
viên cho các hàng giải khát, các hàng ăn bình dân quanh quanh đó… Chỉ là thế
thôi. Cũng là xe ôm, nhưng giang sơn đâu anh hùng đó, đất có thổ công, sông có
hà bá, đâu thể xách xe ra các cổng bệnh viện, ga tàu bến xe, những nơi tập
trung và có nhiều cơ hội kiếm khách hơn, bởi làm sao những người cùng đẳng cấp
xe ôm đó chấp nhận cho 1 thằng lạ hoắc lạ hơ từ đâu khác dạt đến với nhu cầu của
sự nhường cơm sẻ thịt ??? Sẽ không đơn giản như vậy.
Nhật thoáng
nghĩ đến chuyện mở lò dạy võ, nhưng rồi lại dẹp ngay. Nghề võ vốn bạc bẽo với
chính sự đam mê với chính nó. Câu ‘’ Văn
vô đệ nhất, võ vô đệ nhị ‘’ vẫn luôn luôn đúng trong bất kỳ thời đại nào. Sự
nổi danh thường đi kèm với sự đố kỵ và ganh ghét. Lẽ mềm mỏng giao tế thường
không được thích hợp với những sự bắt buộc phải động chạm, phải giao tay để thử
trình độ, hay nặng nề hơn, là những sự khiêu khích có tính triệt hạ lẫn nhau.
Tìm được 1 sự cảm thông có tính tri âm tri kỷ trong nghề võ luôn luôn là sự không
dễ dàng, sự bằng mặt không bằng lòng vẫn luôn ngự trị, nhiều khi bao trùm lên rất
nhiều các mối quan hệ và chồng chéo lẫn nhau. Đó là chưa kể, để có được 1 thu
nhập khả dĩ coi như 1 phương tiện kiếm sống thì lại càng không đơn giản. Ở thời
đại này, nhiều thứ có thể dễ dàng có hấp lực hơn, có kết quả nhanh hơn là cái sự
đổ mồ hôi, kiên trì nhẫn nại, có khi là trả giá cả bằng máu hay những thương tật
gặp phải để mà đạt được 1 công phu có hỏa hầu, và còn khó hơn nữa để mà gặp được
những học trò có niềm say mê theo đuổi, đành phải là tùy Duyên mà thôi.
Nhật vân vi
trong suy tưởng, giữa các sự lựa chọn của các ngã rẽ có tính chất quyết định. Y
lặng lẽ thở 1 hơi dài. Y vẫn có thể lên cửa hàng, nơi Thắng xăm đặt đại bản doanh cho các chỉ đạo
công việc theo lời mời của gã, chỉ để ‘’ Anh
cứ ngồi đó, xem cung cách làm việc thôi. Ở nhà ngồi không cũng vậy, anh lên đó
cho vui …‘’ Có lẽ, đó là giải pháp ôn hòa nhất. Chẳng lẽ cầm cả chục triệu
của người ta 1 tháng mà chỉ biết cuối tháng lên lấy 1 lần, chỉ dựa vào mỗi cái
danh, cái uy của Quân tít thì cũng
ngài ngại, có điều khó nghĩ. Cứ lên, lên
xem sao đã, đã phải dính líu gì cho cam đâu, cửa lùi vẫn còn… Nhật ngẫm
nghĩ vậy rồi tặc lưỡi…
Nhật đến
bên chiếc ghế, thu lấy cái áo khoác rồi lặng lẽ đi ra ngoài, mặc kệ cái hình
thù ‘’tháp tùng giấc ngủ’’ kia, xuống
phố. Đã cảm thấy có 1 lối thoát tạm thời khả dĩ, nên y thấy thảnh thơi hơn. Y vốn
là con người như vậy. Ưa suy tư, tìm tòi về chiều sâu bản chất vấn đề, để hiểu,
để nắm bắt. Nhưng khi đã nghĩ không ra thì y cũng ngay lập tức bỏ đấy chứ không
đeo đuổi, và với 1 khả năng nào đó có thể chấp nhận được, thì cứ dùng cái đã, mọi
sự tính sau theo tùy cơ ứng biến…
(Còn nữa…)
13 nhận xét:
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Người đời thường ngưỡng mộ và khen VĂN VÕ SONG TOÀN. Nhưng sao câu nói trên lại thấy lắm bạc bẻo đến thế. Mà Tiêu Huynh lại có hết cả 2 ...hixhix
"đi một ngày đàng học một sàng khôn" chính xác cậu ạ!(à anh ạ
cái đoạn này có fải tâm tư.....k nhỉ?
e thấy may khi đọc đến câu "Lúc này Nhật mới nhận ra y còn mặc nguyên quần áo mà ngủ," vì em cứ sợ NHẬT lại vướng vào một cái gì đó nữa...
Phần này TP khắc hoạ nhân vật Nhật có lẽ giống ...TP
Đó là sành rượu và văn hoá uống rượu, cộng thêm :"Ưa suy tư