PHẦN 7
Lũ giang hồ tù tội im lặng. Không thằng nào
hé môi nói 1 tiếng. Sự im lặng kéo dài nơi chiến trận vườn bãi ven sông của trại
như cô đặc bầu không khí lại.
Nhật đứng lặng phắc. Vạt áo sọc lất phất bay theo
chiều gió thổi, mái tóc lòa xòa trước vầng trán cao và thông minh cứ chốc chốc
lại lật lên, càng làm rõ ánh cương nghị, kiên quyết đang chiếu thẳng không hề
chớp từ đôi mắt to, đen và sâu hun hút kia. Người ta bảo những người có đôi mắt
như của Nhật có số tiền vận không tốt, dù đẹp đến mức làm nhiều chị em phải
ghen tỵ, muốn đánh đổi lắm. Nhật không tự ý thức được điều này mà phải mãi về
sau, khi cuộc đời theo dòng xô đẩy y gặp 1 ông già nói cho y biết điều đó.
Bọn gấu mèo kia lẳng lặng chia nhau bế Cường
chó dại về trại. Khi bọn chúng đi khuất,
dường như sự chịu đựng đã cạn kiệt, Nhật ôm vai ngồi bệt xuống đất. Sự dụng lực
quá đà đã làm vỡ miệng vết thương nơi vai. Ngay từ lúc Nhật dùng vai để hích thằng
kia, sự nhói đau đã làm Nhật biết phải khẩn trương. Lúc giao đấu, y đã hết sức
cố gắng không dụng lực tay phải, bởi bả vai là gốc đòn, là nơi phát xuất lực
đánh, nên y chỉ dùng tay này với khẩu quyết chữ đả và chữ án trong lục khẩu quyết Vịnh Xuân mà thôi, dù thế
nhưng sự ảnh hưởng đến vết thương cũng là không nhỏ. Đến khi ra seri đòn chỏ và
nắm tay, bàn tay vào người Cường chó dại,
Nhật càng hiểu phải nhanh chóng kết thúc, nếu không y sẽ không thể tri trì thêm
với vết thương đã bị động mạnh, như thế, sức phản kháng không những đã yếu đi
nhiều, mà nếu để đối thủ phát hiện mà khoét sâu vào điểm yếu đó thì kết quả sẽ
không lường trước được. Vì vậy, sau loạt seri đòn cuối, Nhật buộc phải xuất đòn
độc cước để kết thúc.
Sự mệt mỏi, căng thẳng sau cuộc đấu lực và cả
đấu trí cộng với cơn đau như xé đang dộng lên óc làm Nhật bải hoải. Sau hồi
lâu, y nhủ mình phải đứng dậy ra về, nấn ná thêm nữa thì nhỡ bọn gấu mèo kia lại
kéo thêm ra thì Nhật không còn cửa để lùi nữa. Xọc quang gánh vào quai đôi
thùng, Nhật quanh theo lối khác về trại, vòng xuyên qua ruộng mía để nhỡ mà
chúng nó quay lại thì y cũng đã tránh được.
Về trại, Nhật trả quang thùng vào vị trí, rồi
đi thẳng về buồng giam. Quân tít thấy
bộ dạng Nhật liền hỏi. Nhật vắn tắt thuật lại rồi nói:
-
Anh
đưa em bộ quần áo khác, em phải thay đã, máu dây ra hết bộ này rồi, tý nữa mới
mở cửa buồng, về em kể lại anh sau. Giờ phải thay đồ rồi em tìm chỗ mà nấp tý
đã.
Quân tít
nhanh chóng trở ra với bộ quần áo sọc khác, đồng thời hắn dúi cho Nhật 1 vật bé
tý như đầu điếu thuốc lá, nói:
-
Nuốt
cái này vào, nó giảm đau ngay đấy. Nhật nhét vội bộ quần áo vào bụng, cầm vật
kia đút túi và nói:
-
Vâng,
tý em về.
-
Cẩn
thận nhé. Tiếng Quân tít với theo.
Vật mà Quân tít đưa Nhật là 1 bi thuốc phiện sống. Thuốc phiện sống nuốt vào chữa
đau bụng cực kỳ hiệu nghiệm, nhưng chả biết có giảm đau được cái vết thương này
không, nhưng Nhật cứ nuốt. Còn phải hơn tiếng nữa mới đến giờ điểm danh để về
buồng, lúc đó cán bộ mới mở cửa cho vào. Giờ mà được 1 liều moocphin giảm đau
thì là tốt nhất, nhưng Nhật biết là không thể. Y cố gắng nén cơn đau, lên thẳng
bệnh xá.
-
Chị
ơi, 1 thằng ở buồng em nó kêu đau đầu, chị có viên giảm đau nào không chị, nó
nhờ em xin.
-
Panadol
có đấy, để chị lấy cho. Chị y tế nói rồi đi vào buồng ngách bên cạnh.
Nhật ngó nghiêng tủ thuốc ngoài, các nhãn
thuốc cứ loạn xạ, y thì có hiểu gì đâu, vả lại tủ cũng khóa. Nhật chỉ biết
Panadol có thành phần Paracetamol dùng để giảm đau, nhưng không rõ nó có tác dụng
với vết thương này không. Cơn đau như thỉnh thoảng lại xé lên, dộng vào đầu óc
như có ai gõ vào đầu bằng 1 mũi dùi vậy. Chị y tế đã ra ngoài, đưa cho Nhật vỉ
thuốc. Y nói thêm:
-
Chị
cho em mấy viên kháng sinh nữa, em uống dần.
-
Vết
thương thế nào, cởi áo ra chị xem lại cho. Chị y tế ân cần
nói.
-
Không cần đâu chị, nó đang lành rồi. Em
chỉ xin mấy viên kháng sinh với giảm đau từ từ thôi. Nhật nói trong sự che dấu
cái lo lắng.
Chị y tế mở
tủ thuốc, đưa Nhật mấy viên thuốc… Điểm danh xong, Nhật về buồng nằm vật ra.
Quân tít vừa lặng lẽ hút thuốc, vừa
nghe Nhật thuật lại câu chuyện. Cuối cùng hắn nói :
-
Đời tù nó thế đấy. Chú không làm thế thì
nó cũng thịt chú thôi. Hôm nay anh vừa được báo, anh hết hạn trong này rồi,
ngày kia anh ra với chú, cùng đội nông nghiệp, anh em mình có nhau thì không sợ
thằng nào kiếm chuyện với chú nữa.
Nguyên đây
là trại tạm giam của thành phố, nhưng cũng có cả tạm giam để điều tra lẫn tù đã
thành án. Trại thì có trại giam giữ và trại cải tạo. Trại giam giữ thì chỉ
chuyên giam phạm trong thời kỳ tạm giữ để điều tra, đến khi tống đạt cáo trạng,
ra tòa và thành án rồi thì sẽ bị điều chuyển đến các trại cải tạo. Khi ở trại
giam thì phạm không được ra ngoài, chỉ có thành phần tự giác mới được ra, còn lại
là ở trong buồng, còn khi đi cải tạo rồi thì tất cả các phạm nhân sẽ được phân
loại và chia về các tổ lao động và học nghề như mộc, mây tre đan, may mặc hay
nông nghiệp….vv…. Trại thành phố này là trại có cả chức năng tạm giam lẫn cải tạo
tù thành án, có khi cả 2 đối tượng cùng được giam chung 1 buồng nên sự nhộn nhạo
lại càng bát nháo hơn.
Sau bữa cơm
chiều, đến tối thì Nhật gây gây sốt. Vết thương mới được 2 hôm còn chưa lành lặn,
chỉ mới bắt đầu ổn định thì Nhật đã phải dụng lực, nguyên khí chưa phục hồi đã
lại thêm tổn thương bởi trận đấu phải dùng sức, mặt khác nữa là những viên
kháng sinh liều cao có tác dụng làm phục hồi nhanh cho vết thương nhưng lại làm
yếu cơ thể, sự vận động trong lúc dùng thuốc sẽ rất có hại. Đến đêm thì Nhật mê
man, li bì trong cơn sốt cao, đã bắt đầu mê sảng. Quân tít lập tức bắt lái xe gọi
quản giáo trực đêm gọi y tế xuống khám và đưa Nhật lên bệnh xá. Chị y tế đúng
đêm đó lại là ca trực nên xuống ngay. Chị đo nhiệt độ, Nhật đã sốt đến hơn 40 độ,
ngay lập tức y được uống thuốc hạ sốt ngay tại buồng giam. Chị kiểm tra vết
thương, thấy rõ ràng nó bị ảnh hưởng, quay ra hỏi thì Quân tít nói :
-
Chiều nó về vẫn bình thường, còn đưa thuốc
cho thằng kia uống – Hắn đưa tay chỉ thằng
lái xe – Cơm xong vẫn thế, nhưng lúc nó đi wc thì bị ngã, chắc vai nó đập
vào đâu đó đấy chị ạ. Rồi nó sốt từ lúc nào bọn em có biết đâu, thấy nó cứ ú ớ
mới sờ trán nó thấy bỏng rẫy ra nên bọn em mới gọi thày trực đấy chứ.
-
Thôi, chuẩn bị quần áo cho cậu ấy, cõng
nó lên bệnh xá. Chị y tế ra lệnh.
Nhật được
đưa lên bệnh xá. Y nằm mê mệt cho đến giữa sáng hôm sau mới tinh tỉnh đôi chút.
Toàn thân rã rời, các cơ khớp như muốn long ra khỏi cơ thể, các bắp thịt mỏi rã
như bị trần đập 1 trận nên thân vậy. Phải đến hơn 5 phút sau khi mở mắt, Nhật mới
định hình mình đang nằm điều trị ở bệnh xá, y cố gắng nhấc đầu lên, nhưng không
thể. Một cảm giác như có 1 vật nặng đang
đè lên đầu y, toàn thân thể y, ghì chặt trong cơn bạo lực trói buộc khiến y
không thể động đậy được… Rồi y lại thiếp đi trong cơn mỏi mệt. Cứ thế mấy hôm
liền, Nhật cứ sốt rồi lại tỉnh, lại sốt và mê man trong chợt tỉnh chợt thức chợt
mê chợt mụ mị. Cái vòng tuần hoàn như không thay đổi. Nhật thấy mình bay vào 1
đường hầm hun hút, tối tăm và lạnh lẽo đầy âm khí, rồi lại thấy 1 quầng sáng
lòa với ngàn ngàn vạn vạn tia chói đến không thể chịu được, rồi bất chợt quầng
sáng biến mất, Nhật như rơi vào 1 cái hố đen sâu không đáy, thân thể không thể
tự chủ, Nhật hét lên những tiếng kêu tuyệt vọng… Rồi lại thấy mình đang bềnh bồng
như không trọng lượng ở một nơi rất đẹp, đầy tràn những kỳ hoa dị thảo mà Nhật
chưa bao giờ nhìn thấy, cảnh thần tiên trải như không có điểm dừng, không có đường
chân trời, tít tắp đến thắc mắc… Các màu sắc đủ loại của hoa trái, cỏ cây đầy
tràn xung quanh như khung cảnh 1 bức họa tranh đầy siêu thực, Nhật thấy mình
đang bay, thân thể nhẹ bỗng và như có 1 lực vô hình cứ đẩy lướt Nhật đi vậy…Rồi
chợt mẹ hiện ra. Mẹ Nhật chứ không phải ai khác, mẹ Nhật đang lúi húi bên 1 gốc
trầu đã mọc thành giàn xanh mướt, bóng bẩy. Lại là khung cảnh quen thuộc của
quê nhà, vùng ngoại ô của Nhật. Nhật thấy bố bên hiên nhà đang dặm lại cái nơm
quen thuộc vẫn dùng đi úp cá mỗi khi mùa nước lên ngoài bãi đê, ống quần xắn
vén cao qua cả đầu gối, lộ ra cái cẳng chân gầy guộc lão nông chi điền. Bố ngước
lên nhìn Nhật cười hiền lành, hàm răng ám khói thuốc lào nâu vàng nhưng đều tăm
tắp rồi lại cúi xuống làm tiếp, thoăn thoắt đôi tay gân guốc …
Trong giấc
mơ mụ mị đan cài các hình ảnh kia, Nhật thấy cả đại gia đang cười hắc hắc trong
tiếng nhạc đập như búa nén vào ngực, các PG vây quanh đang đong đưa ly rượu
Hennessy với vẻ lơi lả, trong ánh sáng chớp giật lóe trắng lại phụt tắt, lóe
xanh lại đưa vút sang 1 góc khác, gương mặt bóng nhẫy của đại gia thi thoảng lại
được chiếu sáng bởi chiếc đèn cầu có nhiều màu treo cao trên khung trần kim loại
của bar Đêm Trắng, in lên gương mặt đó những nốt nhòe của xanh đỏ tím vàng trắng…
rồi lại biến mất… Một cú vụt trượt của chai Hennessy, nhập nhọa… rồi chiếc thắt
lưng tung ra, quấn lấy cổ chân 1 PG… tiếng bàn ghế va đổ, âm thanh ly chén rơi
xuống sàn…cái súng bút, con dao tông bay… Rồi lại hình ảnh 1 dance girl đang uốn
éo trên bục cao quanh chiếc cột inox sáng lóa, 1 tay bám chặt, 1 chân quắp vào
cột, cả thân hình ngả ra sau như đang làm xiếc, 1 cô khác đang ngồi dưới chân cột
trong tư thế ngồi xổm, đôi giày cao gót nhún nhảy theo theo tiếng nhạc DJ và
ngước cái đầu lắc lư lên nhìn cô kia với dáng vẻ của kẻ đã cắn đầy 1 bụng thuốc
lắc… Quân tít với cái gằn rít và cú
đá vào đầu Thảo ma… Tân trố đang thủng thẳng nói điều gì đó… Những
hình ảnh cứ chao đảo, hiện ra rồi biến mất… Và lại là mẹ Nhật. Mẹ đang ngồi bên
cạnh Nhật với cái quạt xếp giấy nâu trên tay, vừa phe phẩy quạt mát cho Nhật, vừa
nhìn Nhật đang lên cơn sốt với vẻ yêu thương, lo lắng chen với những tiếng thở
dài nén lại, lâu lâu mới lại nhẹ nhàng bật ra. Mẹ lấy chiếc khăn ướt đang đắp
trán cho Nhật ra, lau những giọt mồ hôi đang chảy thành dòng nơi cổ, nơi tóc
mai. Mẹ vò nước, thay lượt ướt mới rồi lại đặt nhẹ lên trán Nhật. Nhật kêu
lên : Mẹ ơi ! và nước mắt
Nhật chảy ra trong cơn thổn thức tuôn trào của tình yêu mẫu tử…
Một tiếng
nói như từ cõi mơ hồ vọng lại, Nhật nghe như tiếng mẹ đáp lại lời gọi của y
nhưng không làm sao nghe rõ được, rồi Nhật lại nghe thấy tiếng thở dài, 1 thanh
âm tiếp nối rõ ràng hơn tuy trong cái mơ hồ, y vẫn nghe được : ‘’ Khổ thân thằng bé !‘’ Một sự mát
mát, nhẹ nhàng đang chạy dọc từ khóe mắt Nhật xuống mang tai, y khẽ mở mắt. Một
bóng hình đang cúi xuống bên Nhật, 1 mùi thơm dịu nhẹ thoảng qua rất quen thuộc,
hương bồ kết. Chị y tế đang lau cho Nhật dòng nước mắt. Lúc này thì Nhật đã tỉnh.
Trong cơn chập chờn kia, Nhật đã mơ thấy mẹ đang chăm sóc cho y, đang thay khăn
ướt đắp trán cho y, và y đã hiểu, cơn mụ mị nửa tỉnh nửa thức kia đã làm Nhật
ra như vậy, người đã làm những điều đó là chị y tế của bệnh xá.
-
Đã tỉnh rồi này, thấy trong người thế
nào em ? Khổ, sốt quá cứ mê man ú ớ, gọi mẹ rồi lại khóc nữa này…
Nhật gắng
gượng nở 1 nụ cười. Đôi môi khô khốc. Cơn sốt đã rút rất nhiều nước trong cơ thể.
Lúc này Nhật mới nhận ra mình đang được truyền nước. Y hỏi chị y tế qua tiếng
nói rất khẽ :
-
Em nằm bao lâu rồi chị ?
-
Hôm nay là hôm thứ 5 rồi. Để chị xem nhiệt
độ nào.
Khẽ nhấc
cánh tay Nhật lên, chị nhẹ nhàng rút dưới nách y ra chiếc cặp nhiệt độ rồi soi
ra phía ánh sáng, 39 độ 3, ‘’ cũng đỡ rồi đây này ‘’. Chị đưa cho Nhật 1 cốc nước :
-
Uống
đi em, uống vào cho bổ sung canxi. Nước cam tốt đấy.
Tự dưng Nhật khát. Phải thôi. Lúc này Nhật mới
nhận thấy thân thể mình đầy mồ hôi, dù ngoài trời đang lạnh. Y cố gắng ngồi dậy,
tựa lưng gối vào thành giường, đón cốc nước uống 1 hơi hết sạch. Rồi y nói với
vẻ ngượng ngập:
-
Chị…
chị … còn không cho em xin cốc nữa.
Chị y tế cười đầy vẻ dịu dàng nói:
-
Chờ
để chị vắt cho.
Rồi vừa cắt cam ra vắt, chị vừa kể cho Nhật
nghe. Mấy hôm y nằm đây, ngày nào Quân tít
cũng qua đến 2 lần, đầu giờ lao động qua, hết giờ, trước khi điểm danh về buồng,
hắn lại đến. Mấy đứa tự giác cùng buồng
cũng thế, nhất là thằng lái xe cho Nhật,
nó cũng mới được ra tự giác. Ngày nào
qua cũng xin ban cho ngồi lâu 1 tý,
ngồi bóp tay rồi lau mồ hôi cho Nhật. Chị bảo:
-
Chú sống thế nào mà chúng nó quý thế. Đồ của
chú ở đây toàn thằng Quân mua đấy. Nó nhờ chị mua hộ, cái gì căng-tin không có
thì nó nhờ chị mua ngoài mang vào. Nó chắc cũng sắp qua rồi đấy.
Nhật nhìn ra khung cửa sổ. Bầu trời hơi xám
cái xám trắng của tiết Đông. Cây bưởi ở vườn vẫn còn mấy quả trĩu xuống đong
đưa cùng các cành cây khe khẽ. Mùa bưởi hết lâu rồi, nhưng các cán bộ y tế trại
không muốn hái mấy quả này, cứ để làm cảnh cho đẹp vườn. Mấy bụi mẫu đơn đã rụng
dần các cánh hoa, chỉ còn vương vất sót lại cái màu đỏ như thoáng qua của các
cánh còn trụ lại. Mấy bụi mẫu đơn này đúng mùa nở, hoa ra to và đỏ sắc sảo từng
bông như nắm đấm vậy. Những lần qua xin thuốc, thèm mang về buồng lắm nhưng Nhật
không dám xin. Y sợ bọn cùng buồng không cùng suy nghĩ như y về hoa. Nhưng lúc
đó Nhật chưa phải như bây giờ, bây giờ thì Nhật đâu cần quan tâm đến chuyện
chúng nó nghĩ gì nữa. Nhưng tiếc là hoa thì tàn mất rồi…
Có tiếng lao xao, rồi âm thanh rõ dần. Bọn
cùng buồng đến thăm đây. Rồi Quân tít,
Mạnh con – là thằng lái xe cho Nhật – Dương phá đá (thằng này có biệt danh như vậy
là vì ngoài kia, nó là con nhà giàu, chơi bời như phá mả, kết giao toàn bọn con
nhà và bọn chơi bời với xã hội đen, đập đá như ranh nên lũ bạn gọi nó như vậy),
Hoàng phi công (thằng này là bạn
Dương phá đá, cũng là dân bay, nó bay suốt và chơi ngang ngửa thằng Dương, 2 thằng rủ nhau buôn ma
túy đá để lấy tiền chơi, tập tọng được 3 chuyến thì bị xích, dắt tay nhau vào kho
1 lượt. Chúng thuộc dạng con nhà có điều kiện nên cùng chạy vào 1 trại, vào 1 buồng để có anh có em, cũng là để Quân tít che đỡ), cuối cùng là Hải lăng. Gọi nó như thế vì thằng này ngoài
xã hội, đánh nhau hay mang dao tông hoặc mã tấu, chuyên có trò ném dao hoặc vớ
cái gì ném cái đấy vào đối thủ. Một thằng rất lỳ lợm dù người nhỏ quắt. Cả bọn
vào phòng bệnh, tiếng chào, tiếng hỏi thăm cứ tranh nhau làm chị y tế phải gắt:
-
Cái
chợ đấy à mà chúng mày cứ nhộn lên thế ? Nó vừa tỉnh đấy, nhẹ thôi cho nó đỡ nhức
đầu.
-
Dạ…
Quân tít nhăn nhở, rồi hắn hỏi:
-
Thế
nào em, vừa tỉnh hả ? Xem trán nào. Hắn vừa nói vừa sờ trán Nhật.
-
Đỡ
rồi. Hôm qua còn nóng kinh người. Nhanh khỏe về buồng liên hoan hả ?
-
Vâng.
Em cũng vừa tỉnh. Anh với mấy anh em được ra lúc nào thế ?
-
Ba
hôm rồi. Mạnh con, mày báo cáo anh Nhật
về thằng kia đi…
Cả bọn đã thằng thì kéo ghế, thằng thì ngồi
lên mép giường vây quanh Nhật, Dương phá
đá đã tìm nước sôi để pha sữa cho Nhật.
-
Anh
đánh nó kinh thật. Con chó toàn nôn
khan anh ạ. Ngay tối anh đi bệnh xá thì nó cũng chuyển viện luôn. Mấy con chó trại trong bây giờ nhìn anh em
mình là chán luôn. Mấy thằng bạn em cùng trong đó bảo, nhìn nó kinh lắm, be bét
đầu mặt ra.
-
Tao
có đánh nó thế đâu, chỉ mấy quả vào mặt thôi, lúc bọn nó khiêng đi tao còn thấy
mặt nó mà, chỉ rách đuôi mắt với dập mồm thôi. Chân nó gãy rồi. Nhật vừa cười vừa
đính chính.
-
Ô,
thế thì con chó này bị bọn trại trong
nó đánh hôi rồi anh ạ. Chắc thằng nào akay nó từ lâu rồi đấy. Bọn bạn em bảo mặt
mũi nó be bét ra cơ anh, đầu chảy máu nữa mà. Mạnh con ra sức nói.
-
Thế
thì đúng rồi - Quân tít vừa đưa miếng
cam cho Nhật vừa nói – Thằng chó dại
này gọi là chó dại mà, nó cũng gây án trong này nhiều lắm.
-
Cho
chết mẹ nó đi. Cường phi công vừa
mang cốc sữa thằng Dương pha ra cho Nhật vừa góp chuyện.
-
Mày
nữa, nhỏ cái mồm lại. Có bay đ…éo đâu
mà vẫn như cái loa chợ thế. Ếch chết tại miệng đấy. Nổi thì dễ vớt. Quân tít đe.
-
Em
có nói gì đâu. Đây toàn anh em cả mà anh. Cường phi công chống chế.
-
Tao
còn lạ mày ??? Dặn không thừa đâu…
Vừa dứt lời, tiếng kẻng báo lên, cả bọn biết
là đến giờ điểm danh rồi nên lục tục xếp ghế, thu dọn vỏ cam các thứ, chào Nhật
rồi ra về. Mạnh con nấn ná thêm và
nói nhỏ với Nhật:
-
Mấy
hôm rồi, anh Quân cứ sểnh ra là chạy đến bệnh xá anh ạ. Xem có thằng nào luẩn
quẩn ở đây không đấy. Anh ấy cũng lo cho anh.
-
Ừ,
anh biết, chú về đi. Mấy hôm nữa anh về thôi.
Nhật thấy hơi mệt nên lại nằm xuống. Ý nghĩ
lại quẩn quanh. Vẫn còn đâu đó sự ấm áp khi biết có sự quan tâm đến mình ở nơi
chốn này. Đã nhá nhem rồi. Đèn ngoài đã bật sáng. Nhật lại thấy mỏi mắt, sự
trĩu nặng cứ theo cơn ngủ đưa đến trong sự lơ mơ, Nhật thiếp đi cùng sự nhẹ
nhõm đôi chút của cái ồn ào vừa qua…
( Còn nữa…)
TP của tớ ..TUYỆT!
fần này mình thấy lời văn và mạch truyện k cuốn bằng mấy kỳ trc (mình kém văn nên k diễn đạt tốt và hết dc cái cảm nhận của mình-tệ thật)
mình cứ băn khoăn sao cậu giỏi thế khi tả những đòn thủ,đòn công ,rồi giảng giải về những "miếng võ"..đòn này thế này,chưởng kia thế kia... không lẽ cậu là.....TIÊU PHONG thật??
Phần 7 này làm độc giả thư giãn hơn
Nhưng mà TL thắc mắc tí tẹo nhé. Với một người võ công cao cường như Nhật mà chỉ với vết thương bả vai, sao ốm nặng quá thế ạ?
.
CHÚ Ý: Yahoo! Blog Vietnam sẽ chấm dứt hoạt động vào ngày 17 tháng 1 năm 2013.
.
Thôi rồi Phong Ca ơi....Mất nhà nữa rồi. Dọn đi đâu bây chừ đây ? img](sad)[/img]
Hic...Tới đây mới thực sự lo lắng cho Nhật bị trả thù lúc đang nằm bệnh xá...Tỷ phu viết truyện mần chi để Muội phải hồi hộp quá...