Thứ Tư, 8 tháng 1, 2014

Dần về cuối Đông.



   Dạo này đang dần chuyển về cuối Đông rồi. Chỉ còn chừng mươi ngày nữa là nhộn nhịp cho chuẩn bị cúng ông Công ông Táo. Và Tết. Tôi cứ khắc khoải trong suy nghĩ của ngày về. Vẫn còn những công việc phải làm, nhưng cảm giác trở về cứ nao nao. Nghĩ rằng lúc mình về, Hà Nội đã rộn sắc hồng những góc phố. Đào rừng hồng phai, đào thắm hoa kép. Gói lòng trong câu chữ trải tạm vậy.

Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2014

Cảm ơn cho tình nhân gian.


   Đây là một công trình kinh điển - Biệt thự trên thác - Tác giả: KTS Frank Lloyd Right, một bậc thày người Mỹ về nghệ thuật kiến trúc hậu hiện đại. Tôi chọn bức hình này, một công trình với những đường nét khỏe khoắn và dáng khối đã trở thành kinh điển cho trường phái hậu hiện đại để mở đầu cho lời cảm ơn đến tất cả các bạn, những người đã có những nhận xét rất thật lòng cho bài viết Cầu thị một chút nhân gian.

Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014

Cầu thị một chút nhân gian.


   Tôi đã làm nghề được gần 20 năm. Trong số những bạn bè đồng học, lớp tôi chỉ còn vài ba người là còn làm nghề, còn lại thì cũng ở trong ngành cả, nhưng không làm nghề cũng đã từ lâu. Tôi thuộc dạng ít ỏi đó.

Thứ Ba, 31 tháng 12, 2013

The end of the year !


   No more champagne, and the fireworks are through. Here we are, me and you, feeling lost and feeling blue...

Chủ Nhật, 29 tháng 12, 2013

Kể chuyện mùa Đông - Quà vặt Hà Nội.


   Có lẽ với một người Hà Nội như tôi, nỗi nhớ về Hà Nội là những nỗi nhớ bao trùm. Và khi những nỗi nhớ cứ trải dài trong miên man, trong sự che dấu dưới những vẻ ngoài không cho bộc lộ, trong những nghiệm suy, trong những lúc vân vi với một ly cafe, hay lặng lẽ bên một chén rượu... Và cũng bởi mùa này đang là mùa Đông. Tôi đang dan díu với Sài Gòn và nhớ về Hà Nội với những cơn gió mùa, những không khí hanh hao trong một màu nắng tơ ngăn ngắt trên một bầu trời cao xanh đang lồng lộng ban trưa. Khi nhớ Hà Nội, cũng có đôi lúc trong sự thốt thảng giật mình, tôi viết ra những ngôn từ cô đọng cho nỗi nhớ ấy...

Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2013

Kể chuyện mùa Đông - Cafe.


   Một buổi sáng mùa Đông, khi những giá buốt bởi sương đêm đã tan loãng vào không gian, tiết trời tuy còn lạnh lẽo lắm, nhưng với những áo ấm chống rét và cái lạnh không quá khắc nghiệt, chúng tôi thường tụ tập nhau lên Bờ Hồ. Uống cà phê. Những mặt đường còn ướt bởi những cơn mưa phùn, những thân cây khô trụi lá chen những cơn gió thỉnh thoảng quét lướt qua da mặt, thành những cảm giác buốt giá. Nhưng chỉ thế thôi. Cảm giác lên phố, hòa mình với không gian buổi sớm quanh một mặt hồ bảng lảng sương mai, khi đã làm nóng người bởi một tô phở nóng và một chén trà mạn, thì cái thú thả bộ thong dong qua vài dãy phố, để ngồi bên vỉa hè Bờ Hồ, nhâm nhi một ly cafe sớm, nóng, hương thơm nồng đậm, có đôi khi có cả hương khói hơi khen khét còn lại của hạt cafe rang, đã xay nhuyễn thành bột, nhưng vẫn còn đọng lại. Ly cafe nóng thơm nức qua mùi khói, bay lên những sợi ngoằn nghèo...

Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013

Kể chuyện mùa Đông - Phở.

   Mùa đông, vẫn như cách thường gọi, là ngày đông tháng giá. Và với Hà Nội, những món quà chan nước thì thường là hợp cách hơn, cảm giác ngon hơn bởi tiết lạnh, trong cái giá rét căm căm, trong làn hơi mù trắng những sáng sớm, có thể bởi sương đêm còn chưa tan hẳn mà thành, cũng có thể là bởi cái màn trắng mù đó sẽ báo hiệu một ban trưa ấm áp, bởi nắng đông sẽ buông chiếu.